Đặc Tính Của Cà Phê? Lịch Sử Phổ Biến Ở Các Khu Vực

0
48
cà phê espresso

Khi mọi người nghĩ đến cà phê, họ thường nghĩ đến khả năng tăng cường năng lượng của nó. Có một số nghiên cứu, nó cũng có thể mang lại một số lợi ích sức khỏe quan trọng khác. Chẳng hạn như giảm nguy cơ ung thư gan, tiểu đường loại 2 và suy tim.

1. Đặc tính của cà phê

cà phê
Cà phê

Vị cơ bản nhất là đắng. Tất nhiên, khẩu vị cà phê ở mỗi quốc gia khác nhau ở một mức độ nào đó để phù hợp với nhiều sở thích khác nhau. Các vị và hương thơm khác, bao gồm cả vị chua, những vị đại diện khác, cũng được coi là quan trọng trong việc đánh giá chúng. 

Trong mọi trường hợp, thật mỉa mai khi vị cà phê đắng và chua, vốn không phải là một trải nghiệm tốt cho con người theo tiêu chuẩn chung. Nó lại trở thành một trong những đồ uống yêu thích của con người.

Ở Hàn Quốc, họ thường uống cà phê hòa tan đơn giản và tiện lợi. Vì vậy khi nhắc đến chúng không chỉ hạt cà phê mà người ta thường gắn liền với cà phê hòa tan. Vì hoàn cảnh tương tự ở Nhật Bản, hạt của chúng được gọi riêng là loại thông thường. Ở Thổ Nhĩ Kỳ và Hy Lạp, loại hòa tan được gọi là ‘Nescafe’. Tôi nghĩ điều này là do thương hiệu này quá nổi tiếng. 

cà phê
Nescafe

Ở Viêt Nam, người ta thường thích uống cà phê ở các hàng quán ven đường. Có 2 loại chính: cà phê đen và hoặc cà phê sữa.

2. Lịch sử

Hạt cà phê có nguồn gốc từ vùng cao nguyên Ethiopia. Tương truyền, ‘Kaldi’, một người chăn cừu ở vùng cao nguyên Ethiopia. Thấy đàn cừu của mình ăn trái cây lạ, không ngủ và chơi suốt đêm. 

Trên thực tế, trong những ngày đầu, cà phê được xay và rang, sau đó được phết lên bánh mì. Người ta nói rằng cũng có một phương pháp sử dụng đậu làm thực phẩm bảo quản. Bằng cách kết hợp đậu với dầu động vật để phù hợp với chế độ ăn của người du mục.

Như bạn đã biết, nó được ăn bằng cách rang hạt và lọc lấy nước. Nhận thấy người chăn cừu ở trên, anh ta nói với các tu sĩ của một tu viện Chính thống giáo Ethiopia gần đó. Những con cừu đã ăn những hạt này và chúng chạy xung quanh suốt đêm. Vì vậy, tôi đã ăn chúng và nó có tác dụng thức tỉnh. 

Tuy nhiên, các nhà sư đã ném quả này vào lửa, sợ rằng nó có thể thuộc về ma quỷ.

2.1 Lan rộng ở Trung Đông

2.1.1 Thời kì đầu

Cà phê lan rộng khắp thế giới cùng với sự bành trướng của quyền lực Hồi giáo. Đó là trong thời kỳ Đế chế Ottoman, nó đã lan rộng đến châu Âu một cách nghiêm túc. 

Đầu tiên, ở Yemen bên kia Biển Đỏ ở Ethiopia. Nó được sử dụng và giới thiệu với người Sufis vào khoảng thế kỷ 14-15 với mục đích chống buồn ngủ ở thành phố Dakr. Kết quả nó đã được công nhận và phổ biến rộng rãi trên khắp Yemen.

Vào cuối thế kỷ 15, nó được truyền bá đến Mecca, một thánh địa Hồi giáo ở phía bắc Yemen. Bắt đầu được sử dụng trong các nghi lễ thờ cúng để giải tỏa cơn buồn ngủ. Vì vậy, một cách tự nhiên, quán cà phê, đã được tạo ra xung quanh nhà thờ Hồi giáo.

2.1.2 Giai đoạn tiếp theo

Trong khi đó, vào khoảng năm 1510, các quán được thành lập ở Cairo. Thủ đô của triều đại Mamluk, đang trên bờ vực diệt vong, tập trung vào cộng đồng người Yemen.

Sultan Selim I của Ottoman, người đã chinh phục Ai Cập vào năm 1517. Đã trở lại Istanbul và mang theo cà phê. Tuy nhiên, do xuất phát từ rất xa nên nó là hàng hiếm và là tài sản độc quyền của tầng lớp thượng lưu. 

Dưới sự cai trị của Đế chế Ottoman, sản lượng cà phê của Yemen bắt đầu tăng đáng kể vào năm 1544. Nhờ đó, từ giữa thế kỷ 16, người dân Istanbul đã có thể thưởng thức cà phê.

Việc cung cấp không phải lúc nào cũng suôn sẻ do tính chất Hồi giáo. Nơi có nhiều hạn chế về thực phẩm và các hoạt động xã hội phi tôn giáo khác như rượu và thịt lợn. 

Bắt đầu từ sự kiện Mecca năm 1511. Ở Cairo năm 1534, phe phản đối đã tấn công, các học giả bảo thủ từ Istanbul chỉ trích vấn đề liên quan đến cà phê. Đặc biệt, các học giả coi trọng truyền thống của Sunna, xem nó như một thứ hạt, hoặc tà đạo, và chỉ trích nó ảnh hưởng đến tinh thần như rượu. 

Tuy nhiên, bất kể cuộc đấu tranh chính trị là gì, văn hóa cà phê đã lan rộng đến nhiều nơi khác nhau. Tập trung vào những người dân thường và Đế chế Ottoman, nơi thống trị hầu hết thế giới Hồi giáo.

2.2 Lan rộng sang châu Âu

2.2.1 Thời kì đầu

Ghi chép đầu tiên về cà phê châu Âu tồn tại được ghi lại vào năm 1573 bởi học giả người Đức Leonhard Rauwolf trong chuyến du lịch của ông đến phương Đông. 

Những ghi chép sớm nhất về cây cà phê đã được nhà thực vật học người Ý Prospero Alpini đề cập trong Tạp chí Ai Cập vào năm 1580, sau khi du hành đến Ai Cập. Vào cuối thế kỷ 16, nó đã được giới thiệu trên khắp nước Ý, tập trung vào Venice, cơ sở của thương mại phương Đông.

Khi cà phê được biết đến thông qua các cường quốc Hồi giáo. Ở châu Âu Cơ đốc giáo là một thức uống được coi là tệ hại. Đã từng được khuyến cáo không nên uống với thức uống của tà giáo, rượu Hồi giáo, ma quỷ cám dỗ, v.v… 

Nhưng những ai đã một lần nếm cà phê vẫn tiếp tục mê mẩn. Vào khoảng năm 1600, Giáo hoàng Clemens VIII cũng vì áp lực của những người xung quanh nên chính thức cấm uống loại nước này. Tuy nhiên, sau khi thưởng thức, Đức Giáo Hoàng nói: “Thức uống của satan này quá ngon nên chỉ những người ngoại giáo mới uống được!

“Năm 1616, thương gia người Hà Lan Peter van Denburg xuất hiện tại cảng Moka, quê hương của cà phê. Ông đã mang hạt về quê hương để làm kỷ niệm và trồng chúng. Nó trở nên phổ biến ở Hà Lan.

Ở Anh, cà phê được giới thiệu lần đầu tiên vào năm 1627 bởi William Harvey, một nhà giải phẫu học người Anh khi học tại Đại học Padua. Tại Pháp, vào năm 1644, một thương gia của Marseille đã mang cà phê vào thành phố.

2.2.2 Giai đoạn tiếp theo

Trong cuộc chiến chống Áo, Đế chế Ottoman thất bại nặng nề tại Vienna và rút lui. Những người nhanh chóng rút lui khỏi trận chiến, để lại hầu hết các nguồn cung cấp của họ. Bao gồm một số lượng lớn cà phê. Nhiều người đã phải bỏ mạng để tranh dành nó.

Các quán cà phê ở Anh được dùng làm nơi trao đổi chính kiến. Do ảnh hưởng của đạo Hồi nên họ không bán rượu, dẫn đến những cuộc trò chuyện nghiêm túc. Trong khi đó, cũng có một phản ứng dữ dội đối với nó. Do những người phụ nữ phản đối rằng những quán này đang giam giữ chồng của họ. Vua Charles II đã ban hành lệnh đóng cửa quán cà phê và rút lại sau 10 ngày do phẫn nộ của dân chúng.

Người Paris yêu thích quán cà phê, các quán ở đây dần nổi tiếng trên thế giới. Không giống như tiệm, là văn hóa xã hội của giới quý tộc khép kín. Quán cà phê là một mặt bình dân và cởi mở, không chỉ có trí thức mà còn có cả những người bình thường.

Ngoài ra, ở miền bắc nước Đức cũng trở nên phổ biến sau khi nólần đầu tiên được giới thiệu vào năm 1670. Bất thường, nó trở nên phổ biến như một thức uống dành cho phụ nữ. Lo ngại về việc ngân khố chính phủ chảy ra ngoài do nhập khẩu cà phê, Friedrich II đã áp dụng lệnh cấm vào năm 1777. Nhưng đó chỉ là tạm thời, về sau trở thành nước tiêu thụ thứ hai của Pháp.

2.3 Toàn cầu hóa cà phê

Người Yemen, những người được hưởng lợi nhiều từ xuất khẩu cà phê, đã cấm xuất khẩu hạt để độc quyền. Trong khi đó, Hà Lan, thống trị Batavia vào năm 1619, đã cố gắng trồng cà phê nhập lậu ở Aden vào năm 1690.

Trong khi đó, ở Pháp, nơi có cơn sốt vào thời điểm đó, nó bị khan hiếm ở Istanbul, thủ đô của Đế chế Ottoman, và Sultan đã cấm xuất khẩu sang châu Âu. 

Sau đó, Pháp tham gia Hiệp ước Utrecht với Hà Lan vào năm 1713, và bắt đầu trồng trọt ở Saint-De-Mans (Haiti), một thuộc địa đã bị tước đoạt khỏi Tây Ban Nha vào năm 1697, dựa trên việc lấy cây cà phê từ Vườn Bách thảo Amsterdam. 

Năm 1723, sĩ quan Hải quân Gabriel de Clieu đã thành công trong việc trồng giống Typica ở một hòn đảo trong Caribe. Nó cũng thành công khi tái canh nó ở Haiti và Guadalupe, và nguồn cung ổn định cho Pháp từ những năm 1730. Do chi phí vận chuyển, nhân công, sản xuất rẻ. Khoảng năm 1750 Haiti sản xuất một nửa lượng cà phê trên thế giới.

Việc trồng trọt ở Ấn Độ Dương là hợp pháp. Khi một phái đoàn Pháp đến thăm Yemen vào năm 1712. Một bác sĩ đi cùng với Al Mahdi Muhammad, một quốc vương triều Rashid, người bị nhiễm trùng tai, đã điều trị cho ông. Đổi lại, phái đoàn xin cây cà phê và vào năm 1715, nhà vua đã tặng một chai lớn cho một thương gia người Pháp.

Ông hướng đến đảo Bourbon gần Madagascar. Vài năm sau, một trong số cây đó đã đơm hoa kết trái, trở thành tổ tiên của giống Bourbon.

cà phê
Hạt cà phê Bourbon

3. Sự phổ biến của cà phê

Vào thế kỷ 20, cà phê nhỏ giọt Melita và espresso được phát minh. Khoảng năm 1930, máy ép của Pháp, bình Moka để pha espresso và Americano. Được thiết kế riêng cho người dân địa phương với loại espresso mà người Ý mang đến Hoa Kỳ đã ra đời.

Khoảng năm 1946, cà phê hòa tan với chiết xuất khô xuất hiện, và nó trở nên quen thuộc với công chúng ở các nước khác. Đóng vai trò như một chất kích thích đại diện cho sự tỉnh táo. Vào thời điểm này, nhận thức chủ yếu dựa trên việc tiêu thụ caffeine. Đây được gọi là làn sóng đầu tiên.

Kể từ năm 1960, từng quán cà phê nhượng quyền như Starbucks lần lượt được thành lập. Espresso rang đậm đặc đã trở nên phổ biến trên thế giới, và đây được gọi là làn sóng thứ hai. Văn hóa café chỉ có ở thế giới phương Tây đã lan rộng ra thế giới một cách nghiêm túc.

Ngày nay, để thoát khỏi bản chất vô cảm của loại rang xay mạnh và giữ được hương vị khác nhau. Người ta đã tiến hành một cuộc khám phá về nguồn gốc, nông trại và độ chua của hạt.

Để duy trì hương vị tinh tế này, những thay đổi trên quy mô lớn đã được thực hiện. Chẳng hạn như xu hướng thử nghiệm với các biến số khác nhau. Bằng cách tách khỏi rang đồng nhất với rang mạnh. 

Bằng chứng khoa học về quy trình chiết xuất đã bị bỏ qua do tin tưởng vào phần thực nghiệm hiện có. Đây được gọi là làn sóng thứ ba.

cà phê espresso
Cà phê espresso

Phần kết

Hiện nay cà phê đã trở thành thức uống phổ biến trên toàn thế giới. Nó giúp chúng ta tập trung cao độ khi làm việc, học tập. Đạt được kết quả mà mình mong muốn.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây