Em lúc nào cũng thích được
quan tâm, cũng thích làm nũng anh, thích được anh chiều chuộng, thích
được anh yêu thương, nhưng như thế cũng đâu phải là quá, đúng không anh?
Vẫn biết anh là người vô tâm, ít biểu hiện tình
cảm, vẫn biết anh là con người trầm tính, chỉ dùng hành động để thay lời
nói… Nhưng em vẫn thèm biết bao cái cảm giác đọc tin nhắn hỏi thăm của
anh và báo cho em biết khi nào anh kết thúc một ngày làm việc để về với
em? Có lẽ thế, em vẫn là người như thế mà phải không anh! Em lúc nào
cũng thích được anh quan tâm, cũng thích làm nũng anh, thích được anh
chiều chuộng, thích được anh yêu thương, nhưng như thế cũng đâu phải là
quá, đúng không anh? Đôi lúc,em thầm ao ước một lần, mà em nghĩ....Người
con gái nào chẳng muốn được bạn trai mình yêu thương nhất. Anh cũng thế
mà, anh cũng thích làm nũng em mỗi khi anh cảm thấy mệt trong người,
anh cũng thích được em quan tâm nhiều hơn mỗi khi anh cảm thấy chán nản.
Em hiểu tính anh, nhưng em vẫn cứ cảm thấy cay cay trong mắt mỗi khi
chờ tin nhắn của anh hay những lúc anh quên không nhắn cho em. Em là vậy
đó, hay giận và cũng rất dễ quên! Có lẽ chính vì thế mà anh không lo
lắng nhiều mỗi khi làm gì có lỗi với em phải không anh? Vì em chưa là gì
của anh cả nên anh đối xử với em như vậy phải không anh? Nhưng em tự
hứa với bản thân em sẽ yêu và lấy được người mang lại hạnh phúc cho em
hơn người trước? Và....Em tự hỏi chẳng biết lúc em yêu anh và sắp làm vợ
của anh, anh có coi em là gì với anh không? Anh có thực sự quan tâm đến
sự tồn tại của em nữa không? Em sợ mất anh, em sợ anh bỏ em thì em sẽ
chẳng biết mình sống thế nào? Mình sẽ làm gì để tồn tại? Chẳng lẽ anh
không hiểu nỗi lòng của em sao?
Mọi bước đi của anh em đều lo lắng dõi theo và em cũng chỉ an tâm khi
anh về đến nhà an toàn. Không biết cuộc sống của anh ở bên đất nước lạnh
cóng đó anh có luôn nhớ về em hay không?còn em luôn nhớ và chờ đợi anh
từng ngày mong anh trở về với em thôi?
Em biết mình cư xử như vậy là ích kỷ, là lo lắng quá mức và nhiều khi
sẽ làm cho anh chán nản và ghét em… Nhưng em không thể không lo lắng cho
anh vì em không thể sống thiếu anh, vì em đã có anh và vì em nghĩ em
yêu anh và em sẽ thay đổi bản thân cuộc sống của em để em được tự hào
với người ta rằng từ khi em yêu anh em được hạnh phúc, em rất cần anh!
Anh là chỗ dựa không thể nào thay thế của em! Em chỉ cần anh mạnh khỏe
mọi bệnh tật hay đau ốm gì em tình nguyện nhận thay anh tất cả.
Mong tình yêu của em luôn yêu đời...
Nhím mãi mải yêu anh mà thôi!!bây giờ, mai sau và
mãi mãi!